HÀNH TRÌNH MANG YÊU THƯƠNG! Vân gọi những chuyến đi thăm mái ấm là "HÀNH TRÌNH MANG YÊU THƯƠNG". VÂN đã đi và làm hoặt động khá lâu nhưng đây là lần đầu tiên vân đi chung với nhóm thế này,mỗi nơi đi wa để lại trong lòng vân ngập tràn nỗi niềm,trắc ẩn sâu đậm. Trong một ngày vân đã đến thăm 2 mái ấm nhưng sao vẫn cứ muốn đi thêm nhiều thêm nhiều nữa .. Đến với mái ấm HỒNG ÂN vân thấy được sự chân thành nhiệt huyết của các cô nhất là cô SƯƠNG,một người đã gắng bó tuổi xuân của mình để chăm lo cho các em nhỏ bằng tấm lòng tận tụy,hết lòng yêu thương..! Cô yêu thương các con của mình hơn cả bản thân mình,sức khỏe không cho phép nhưng với khả năng lãnh đạo của mình cô không những chăm lo thật tốt cho các con ma còn chỉ đạo các con mình chung sức vào các hoặt động xã hội,cứu trợ.. Mỗi đứa con là một kỷ niệm trong cô nhưng tình yêu thương cô luôn chia đều và đong đầy..cả những lúc bản thân mệt mỏi bên giường bệnh cô vẫn trong ngóng được về bên các con mới yên lòng. Ở nơi đây vân thấm hiểu được nhiều điều và cảm nhận đưiợc thế nào là yêu thương ..vân khâm phục cả những đứa trẻ dẫu chưa thật sự khôn lớn nhưng đã cho vân thấy được sự trưởng thành của mình,người lớn chăm sóc trẻ nhỏ,trẻ nhỏ hơn chăm sóc trẻ nhỏ hơn,trẻ nhỏ hơn dẫu chỉ chập chững thôi thì đã biết chăm sóc yêu thương trẻ nhỏ hơn rồi....MỘT TRÁI TIM yêu thương,san sẻ,chan hòa cả một mái ấm..! Mỗi nơi đi wa đọng lại trong vân sự trắc trở vô ngần,vượt wa hơn 20 cay số.đến với mái ấm Linh Sơn bắt gặp những đứa trẻ đầu 3 vá,đập vào mắt ban đầu là sự ngổ ngáo,xa lạ nhưng rồi sự hòa đồng đã mang đến cho tôi sự thấu hiểu,nổi niềm sâu lắng,ban đầu tụi nhỏ tỏ thái độ xua đuổi nhưng lại khiến vân thấy xót xa lòng có lẻ chúng sợ rồi sẽ có người đến mang 1 thành viên nào đó trong mái ấm mang đi, sự lạnh lùng đó như 1 sự phản kháng,bảo vệ cho bản thân tránh những thương tổn vậy!Có em thì sợ được yêu thương rồi lại trở về sự trống trải,cô độc nên đều tỏ vẻ khó chịu! Phải mất 1 lúc khá lâu mới dỗ dành và "zdụ" được mấy em nhỏ,thấy được nụ cười của tụi nhỏ thiệt mát cả lòng cả dạ! Có em bị tật bẩm sinh,chỉ có thể hiểu được mà khôngthể hoặt động,không thể cùng hòa vui đùa cùng bạn bè nhưng nụ cười vẫn luôn thường trực trên đôi môi nhợt nhạt của các em. Lúcvân ngả người các em dựa vào lòng mình vân thật sự thấy nặng ghì,không phải vì trọng lượng mà là vì thương các em wá,biết làm sao san sẻ,gánh hết sự nặng nề về thể xác và tinh thần cho các em đây..?..!thương wá..! Những sự đóng góp của vân wá nhỏ bé,wá ít ỏi,tôi mong sao được làm nhiều điều hơn cho các em,được chia sẻ thật nhiều với các em,dâng hiến những gì thuộc về mình,những gì mình có thể làm được ,dẫu biết rằng cuộc sống có những thứ ràng buộc tôi không thể bỏ lại sau lưng nhưng tôi vẫn và đang cố gắng thực hiện hoài bão khát vọng đó. Mong muốn ,ước nguyện của vân là các em rồi đây sẽ nhận được nhiều hơn những trái tim rộng mở,trái tim yêu thương,trái tim đồng cảm ,trái tim chân thành...! 1trái tim thật sự muốn chia sẻ,muốn dâng hiến mà không kèm theo sự thương hai vì bất cứ sự nhạy cảm nào cũng đều mang đến sự tổn thương cho những "TRÁI TIM THIEN THẦN"...! Vì vậy bạn ơi hãy cùng vân mở rộng trái tim đi nào và thương yêu bằng tất cả tâm hồn đi nào!